Định hướng cho sinh viên

 

Tiếp nối sự thành công của 2 chương trình CEO talk show trước, tối 22/8, CLB 2E đã tổ chức buổi tọa đàm CEO talk show số 3 tại Hà Nội.

 

Các diễn giả tại talk show
Các diễn giả tại talk show số 3

Chương trình được tổ chức nhằm kết nối các bạn trẻ và những CEO trẻ của Hà Nội, giúp các bạn trẻ có thêm những kiến thức cũng như thúc đẩy niềm đam mê kinh doanh.

Buổi talk show số 3 có sự chia sẻ của ông Phan Văn Học – CEO Công ty CP SOHACO; bà Trần Ngô Thiên Lý – Giám đốc Công ty CP Ninh Khương – Khu vực Hà Nội; ông Phan Văn Sơn – Giám đốc nhân sự công ty cổ phần Vĩnh Tường.

Với chủ đề “ Kết nối doanh nghiệp – Định hướng tương lai” các diễn giả đã mang đến cho các bạn trẻ những kiến thức, kinh nghiệm thực tế khi lập nghiệp cũng như giải quyết những băn khoăn của các bạn sinh viên về cơ hội việc làm trong tương lai từ góc nhìn nhà tuyển dụng.

Tại buổi tọa đàm, các diễn giả đã chia sẻ lại những câu chuyện ngày đầu khởi nghiệp của mình giúp người nghe hiểu hơn những khó khăn hay thuận lợi mà người trẻ có thể gặp phải khi lập nghiệp.

Với câu hỏi: “Sinh viên vừa ra trường có nên khởi nghiệp ngay không hay nên đi làm lấy kinh nghiệm trước rồi mới khởi nghiệp?”, ông Phan Văn Học cho rằng, nếu cảm thấy mình đã trau dồi được nhiều kĩ năng cũng như kiến thức khi còn ngồi trong ghế nhà trường rồi thì hãy tự tin đứng ra khởi nghiệp. Vừa khởi nghiệp vừa học. Dám làm mới có thành công.

Một bạn sinh viên đặt câu hỏi
Một bạn sinh viên đặt câu hỏi

Liên quan đến câu hỏi “Làm thế nào để cân bằng giữa công việc và gia đình?”, bà Trần Ngô Thiên Lý chia sẻ: Phụ nữ làm chủ doanh nghiệp rất khó khăn nên người phụ nữ cần tạo được động lực cho chính bản thân mình. Bà đã dẫn chứng ngay câu chuyện của bản thân. Đó là lấy những điều bình dị nhất của gia đình làm động lực phấn đấu. Điều đó giúp bà cân bằng được gia đình và công việc.

Bạn Nguyễn Văn Đoàn, tới từ một trường cao đẳng trăn trở: “Nhiều sinh viên học đại học ra còn thất nghiệp, thì những bạn học cao đẳng nghề như em làm sao có được việc làm?”. Ông Phan Văn Sơn khẳng định: “Với kinh nghiệm hơn 10 năm đi tuyển nhân sự cho các công ty, tôi thấy rằng hiện nay doanh nghiệp thiếu người rất nhiều. Đơn giản là doanh nghiệp không thể tìm được người phù hợp.

Các bạn sinh viên cần tìm hiểu doanh nghiệp cần gì, như vậy mới mong tìm được công việc phù hợp với mình, chứ không quan trọng là học cái gì”. Ông Sơn đã dẫn chứng về một vài trường hợp đi học ngành này nhưng khi ra trường lại làm việc và phát triển ở một ngành khác hoàn toàn tốt.

Tại buổi tọa đàm, các diễn giả cũng khuyên các bạn trẻ muốn khởi nghiệp cần kiên trì, trau dồi kĩ năng mềm thật tốt khi còn ngồi trên ghế nhà trường, đặc biệt là dám làm và không sợ thất bại vì khi đã dám làm thì kết quả có thế nào cũng đã là thành công.

Theo Hoàng Sang/Báo Diễn đàn Doanh nghiệp
Advertisements
Đăng tải tại DÀNH CHO SINH VIÊN | %(count) bình luận

7 lời khuyên với sinh viên

http://tuoitrethudo.vn/nhip-song-tre/tin-chi-tiet/-/chi-tiet/chuyen-gia-phat-trien-nguon-nhan-luc-ths-phan-son-7-bi-quyet-%C4%91e-thanh-cong-khi-con-la-sinh-vien-7251-304.html

17/07/2014 15:12

Hiện nay, nhiều bạn sinh viên luôn trăn trở làm thế nào để khi tốt nghiệp được ứng tuyển vào một doanh nghiệp, có được một sự nghiệp vững chắc và thăng tiến trong một tổ chức nào đó. Để giúp cho các bạn sinh viên có đủ năng lực, tự tin trước khi tốt nghiệp, Ths.Phan Sơn, chuyên gia phát triển nguồn nhân lực có những lời khuyên cho các bạn trẻ:

 

Ths. Phan Sơn, chuyên gia phát triển nguồn nhân lực

1. Tích cực tham gia các câu lạc bộ chuyên môn, các hội thảo nghề nghiệp.

Việc tham gia các CLB, các hội thảo là cơ hội để bạn được cập nhật các kiến thức chuyên môn, các kiến thức thực tế được sử dụng trong các doanh nghiệp.

2. Kết nối với những người đi trước, người thành công trong cùng lĩnh vực nghề nghiệp.

Nghe các chia sẻ của họ sẽ giúp bạn có được những hình dung về công việc cụ thể sau này. Các trải nghiệm, bài học thành công, thất bại của họ sẽ là bài học bổ ích giúp bạn có thêm kinh nghiệm. Đây cũng là vốn kiến thức quan trọng của bạn về nghề nghiệp, giúp bạn có thể vượt qua các vòng phỏng vấn, sau đó hội nhập nhanh hơn vào công việc thực tế của mình.

3. Tích cực đọc sách, báo, các website chuyên ngành

Kiến thức trên giảng đường chỉ là một kênh để bạn tiếp nhận các kiến thức chuyên môn. Phần quan trọng còn lại được bổ sung qua việc bạn tự học. Xây dựng thói quen đọc sách, báo, website chuyên ngành, tự mình tóm tắt và hệ thống lại các kiến thức đã tiếp nhận được. Đến lúc tốt nghiệp, “bỗng nhiên” bạn có được một nền tảng kiến thức chuyên môn và bổ trợ hết sức hệ thống và vững chắc.

4. Tích cực tham gia các hoạt động cộng đồng, hoạt động Đoàn, Hội, CLB của trường

Thông qua việc tương tác với các thành viên sẽ giúp bạn hình thành và rèn giũa các kĩ năng mềm (giao tiếp, thuyết phục…). Việc tham gia tổ chức các chương trình, hoạt động là cơ hội tốt để bạn hình thành kĩ năng lập kế hoạch, cách điều phối các công việc với nhiều đối tượng liên quan.

Các kĩ năng mềm sẽ chỉ được hình thành và trao đổi liên tục khi bạn tham gia vào các hoạt động mang tính chất đội nhóm.

5. Tham gia một số khóa học về kĩ năng mềm, kĩ năng sống

Các khóa học như vậy cung cấp cho bạn một số kĩ thuật, phương pháp để bạn biết cách rèn cho mình kĩ năng thuyết trình tốt hơn, cách thức kiểm soát cảm xúc hiệu quả, cách thức tư duy tích cực…

6. Tìm kiếm cơ hội thực tập

Thực tập trong môi trường doanh nghiệp không những giúp bạn có cơ hội cọ xát với công việc thực tế mà còn là dịp để bạn quan sát hoạt động của một công ty, của phòng chuyên môn,  cách thức kết nối với đồng nghiệp, rèn luyện các kĩ năng giao tiếp, teamwork… Những vấp váp, bài học trong quá trình thực tập chính là vốn liếng cho bạn sau này khi bước chân vào doanh nghiệp.

7. Rèn thái độ

Thái độ là yếu tố hết sức quan trọng mà các doanh nghiệp lưu tâm khi tuyển dụng và đề bạt nhân sự. Một thái độ tích cực, chủ động, tràn đầy năng lượng, chấp nhận các thách thức là công thức chung của những người thành công. Không ai có thể dạy cho bạn thái độ. Ngay từ lúc trên ghế giảng đường, bạn hãy tự rèn cho mình một thái độ và tư duy tích cực trước mọi vấn đề. Luôn tìm kiếm giải pháp trong mọi hoàn cảnh. Trung thực, có trách nhiệm cho mỗi công việc mình làm.

Đăng tải tại DÀNH CHO SINH VIÊN | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tâm thư của cựu CEO FPT : Người FPT hãy dừng ước mơ – Hãy làm thật !

“Gửi tất cả các đại biểu dự đại hội công nghệ FPT 
 
 “FPT mong muốn trở thành một tổ chức kiểu mới, giàu mạnh bằng nỗ lực lao động sáng tạo trong khoa học kỹ thuật và công nghệ”. 
 
 Câu này đã được ghi trong vision của FPT những ngày đầu tiên. 
 
 Vậy mà sao sau 25 năm, anh Bình vẫn phải đau đầu về trình độ công nghệ của tập đoàn? Phải trình diễn trước đại hội cổ đông một con robot không phải do FPT làm ra, với vẻ mặt thích thú mà có nhà báo miêu tả là giống đứa bé nhìn thấy một con búp bê? 
 
 Tại sao? 
 
Tôi cho rằng FPT là một công ty công nghệ rất không tồi. Chúng ta đã kinh doanh thành công trong lĩnh vực đòi hỏi hiểu biết khá cao như CNTT. Bạn bè, khách hàng, nhà đầu tư đều thừa nhận điều đó. Một số học giả Mỹ còn đề nghị được viết sách về câu chuyện thành công của FPT. 
 
 Chúng ta không thể dốt nát về công nghệ vì công việc bắt buộc chúng ta phải hàng ngày phải đối diện với nó. Chúng ta phải học, phải làm chủ thì mới chém gió, mới bán, mới triển khai, hỗ trợ khách hàng được. Tôi tin chắc các bạn ngồi đây đều hiểu điều đó. 
 
Vậy thì vấn đề ở đâu? 
 
Câu trả lời đơn giản; chúng ta có thể có nhiều tri thức, nhưng có quá ít sản phẩm giải quyết các vấn đề thực tế của cuộc sống. 
 
Tại sao lại ít? 
 
Lý lẽ đầu tiên mà tôi nghe được thường là; anh em giỏi, ý tưởng ngon nhưng lãnh đạo không chịu chi tiền. Trong giới lãnh đạo thì bảo; chúng ta có tiền nhưng không thể chi cho những ý tưởng viển vông! 
 
 Tôi có dịp chơi với 1 số nhà văn, thực thụ, hiểu theo nghĩa có thẻ nhà văn, chém gió văn chương hoành tráng, nhưng chẳng có tác phẩm gì cả. Hỏi thì cũng trả lời tương tự, nào thì cấp trên chèn ép về tư tưởng. Nào thì cơm áo gạo tiền. 
 
 Ngụy biện! 
 
 Đọc kỹ lại câu đã viết trong tầm nhìn ở trên, ngoài chữ công nghệ, còn có 2 chữ nữa; SÁNG TẠONỖ LỰC lao động. Chúng ta đang thiếu cả hai yếu tố trên! Cả ở hai mức; các chuyên gia và các cấp lãnh đạo. 
 
Tôi nghi ngờ NỖ LỰC của lãnh đạo trong việc muốn FPT tự làm ra những sản phẩm công nghệ. Made by FPT, hầu như chẳng bao giờ được nhắc đến 1 cách khắc khoải, không trong những cuộc họp chính thức, mà cũng chẳng trong những buổi trà dư tửu hậu. Ít nhất là cũng trong những lần có tôi tham dự. 
 
Tôi nghi ngờ khát khao SÁNG TẠO của các chuyên gia công nghệ. Nếu khát khao, chẳng ai có thể ngăn được họ. Cũng như nhà văn đã muốn viết thì chẳng có ban tư tưởng nào cản trở. Họ sẽ trình làng các sản phẩm, có thể là ấu trĩ, chưa ra được thị trường… nhưng chắc chắn là sờ mó được. 
 
Bên đại học FPT tôi thấy khẩu hiệu “Dream of Innovation”. Tôi nói với anh Tùng, có lẽ chúng ta chắc chỉ thích “mơ” về sáng tạo, chứ không thích sáng tạo. Anh Tùng đã đổi ngay thành “Innovation in Action”. 
 
 Nếu muốn đổi mới công nghệ ở FPT. Hãy dừng “mơ”, mà hành động để tạo ra chính sách mới, tạo ra sản phẩm mới, đưa chúng vào cuộc sống! 
 
Trước hết CTO Office phải là một bộ não, có hợp đồng liên kết nghiên cứu với 1 vài trung tâm R&D của các partner của FPT tại Mỹ, Nhật, Hàn. Để luôn tỉnh táo trong thế giới công nghệ rất khó phân biệt thật hư hiện nay. Mà tốt nhất là nên chuyển sang hẳn Singapore hoặc Mỹ. Chi phí không thêm bao nhiêu mà khả năng đi lạc đường thấp hơn hẳn. 
 
 Thứ hai, lãnh đạo tập đoàn và các đơn vị thành viên có quyết định tường minh về quỹ nghiên cứu. Họp giao ban tuần nào cũng hỏi đã có dự án nào chưa? Đã tiêu được đồng nào chưa? Đến giai đoạn nào trong quá trình hoàn thành sản phẩm rồi… Theo như tôi biết, thì bây giờ vẫn là cơ chế xin-cho, chẳng khác nhà nước lắm. Thậm chí còn khó hơn vì các cấp phê duyệt không có bất cứ một phương pháp luận nào về quản lý nghiên cứu. 
 
Còn các bạn, đến dự hôm nay với danh xưng là chuyên gia công nghệ, hãy nuôi dưỡng trí tò mò như một đứa trẻ khám phá thế giới. Hãy cọ xát với bạn bè quốc tế. Hãy biết chấp nhận thất bại để làm lại từ đầu. Hãy làm việc như điên, trước tiên là để thỏa mãn khát khao của mình! 
 
 Don’t hold the dream, live them! 
 Chúc đại hội thành công tốt đẹp.”
Đăng tải tại QUẢN TRỊ TỔNG HỢP | 3 phản hồi

HỌC CÁCH NGƯỜI NHẬT DẠY CON THÔNG MINH

Trẻ con Nhật chăm chỉ học tập, khả năng quyết đoán cao và rất gắn bó với gia đình với sự lễ phép, quy củ trong khuôn phép. Sự thành công về kinh tế, kỹ thuật cũng như xã hội phát triển của Nhật đã cho nhân loại nhiều bài học quý giá. Trong đó, sự thành công trong giáo dục, đào tạo thế hệ trẻ góp phần quan trọng. Hãy cùng tham khảo và khám phá những nét đặc trưng trong cách dạy con của cha mẹ Nhật.

1. Chú trọng chuyện cổ tích

Cũng như các bậc cha mẹ khác thường kể cho bé nghe những câu chuyện cổ tích và thần tiên. Tuy nhiên, người Nhật tiến thêm một bước nữa khi họ tin rằng chính thế giới thần thoại cùng những điều lạ kỳ và không tưởng ấy chính là chất liệu và niềm cảm hứng cho sự sáng tạo vô biên của đứa trẻ sau này. Hãy thử nhìn vào cuộc sống thường ngày và ta sẽ thấy: trong truyện có thảm thần và ngoài đời chúng ta có máy bay, trong truyện chỉ cần phẩy tay là cửa mở và ngoài đời chúng ta có hệ thống cửa cảm biến,…

2. Không quy chụp, áp đặt

Đặc biệt, cha mẹ Nhật ít khi quy kết con trẻ như “Con thật lười biếng” hoặc “Sao con lì lợm thế”, bởi họ hiểu tâm lý của trẻ con “Khi bạn mắng con bạn là đồ con lợn 10 lần, chúng sẽ kêu ụt ịt vào lần thứ 11”. Khi dùng những lời lẽ tiêu cực và quy chụp để mắng dạy con, trẻ con sẽ bị giáo dục đúng theo lối bị phủ nhận đó.

Khen con, khen hành vi cụ thể: Nếu chỉ khen “Con tôi giỏi quá” thì sẽ biến trẻ thành tự phụ. Không chỉ là khen trẻ mà cha mẹ Nhật thường khen hành vi mà trẻ đã làm như “Con mẹ tự xúc cơm thật cừ” hay “Ai mà tự thay quần áo giỏi thế nhỉ!”. Khi trẻ được khen về một hành động cụ thể nào đó, chúng sẽ cố gắng làm tốt việc đó ở những lần kế tiếp để lại được cha mẹ hài lòng và khen ngợi.

Cha mẹ Nhật không ngại khen con nhưng họ khen rất cụ thể như “Con đọc chữ này đúng và giỏi quá!”

3. Hầu như không cho con xem TV

Ngoài việc xem TV tốn thời gian và có thể khiến trẻ bị nghiện, cha mẹ Nhật còn ý thức rất rõ việc nếu cho con xem tivi quá sớm và quá nhiều thì cấu trúc của đại não sẽ bị phá vỡ; từ tivi phát ra dòng âm cực sản sinh ra từ điện áp 20,000 volts, gây ảnh hưởng không tốt đến thuỳ não trước (phần tạo ra năng lực suy nghĩ) của con người. Các nhà khoa học Nhật Bản cũng cảnh báo rằng sự tích tụ này trong vài chục năm sau sẽ có thể gây ra bệnh máu trắng cũng như làm tăng chiều hướng của hiện tượng tự kỷ.

“Tắt TV, Bật ý tưởng” là châm ngôn truyền miệng của phụ huynh Nhật

4. Dạy chữ từ sớm

Theo các công trình nghiên cứu của Nhật, việc dạy chữ có thể làm thay đổi chức năng, và dẫn đến cấu tạo não thay đổi theo. Hiện tượng này, trẻ càng nhỏ càng dễ. Khi trẻ nhỏ nhớ chữ, sẽ có được tốt chất cao phi thường. Các bậc cha mẹ ở Nhật quán triệt dạy chữ cho con ngay từ rất sớm do bởi khi mới sinh ra, trẻ chỉ là một động vật nhỏ, nhưng khi hệ tín hiệu ngôn ngữ và học chữ bắt đầu hoạt động, trẻ trở thành con của loài người. Và họ hiểu rằng để hệ tín hiệu ngôn ngữ này hoạt động tốt, trẻ càng học gần với thời điểm mới sinh ra càng có hiệu quả cao.

Theo các công trình nghiên cứu của Nhật, việc dạy chữ có thể làm thay đổi chức năng, và dẫn đến cấu tạo não thay đổi theo.

5. Kiên nhẫn lặp đi lặp lại

Khác với nhiều người có thể bực mình khi trẻ thơ thường hỏi đi hỏi lại một điều ngô nghê, cha mẹ Nhật không ngại giải thích nhiều lần cho con họ ở một vấn đề. Theo họ, để đứa trẻ có thể thành thạo 1 việc thì phải cần ít nhất là 3 tháng. Chẳng hạn, khi trẻ đã nhớ được chữ “a i u e o” thì phải mất ít nhất 3 tháng trẻ mới có thể đọc được chúng thành thạo.

6. Luyện trí nhớ

Không phải ngẫu nhiên mà Nhật Bản có rất nhiều trò chơi trí tuệ phục vụ cho việc luyện trí nhớ cho cả trẻ nhỏ và người lớn. Người Nhật quan niệm, “Người thông minh là người nhớ nhiều hơn người khác và biết cách áp dụng những điều ghi nhớ đó hợp lý”. Do đó theo họ, trí thông minh là thứ có thể luyện tập và có được chứ không phải thuộc về khả năng bẩm sinh.

Ngay từ khi còn nhỏ, trẻ em Nhật đã được tiếp xúc với các trò chơi trí tuệ luyện trí nhớ

7. Vận động đầy đủ

Không chỉ tập trung phát triển trí tuệ, các cha mẹ Nhật cũng rất chú trọng việc rèn luyện thể chất. Ngay từ khi bé chào đời, cha mẹ đã lưu ý giáo dục về tất cả các mặt sức khoẻ, vận động, đạo lý, kỷ luật, tình cảm. Đối với trẻ lên 2, cha mẹ đã cho trẻ đi bộ đều đặn hàng ngày và họ chia nhỏ khỏang cách tập luyện thành những đọan ngắn 10m, 20m mỗi ngày.

“Một trí tuệ minh mẫn trong cơ thể cường tráng”, cha mẹ Nhật hiểu rõ điều này.

8. Thói quen tra cứu, tìm tòi

Cha mẹ đã biết hướng dẫn con mình sử dụng loại từ điển dễ tra cứu dành cho trẻ em. Trẻ dùng từ điển đó để tra nghĩa của từ, hay cách viết đúng chữ Hán. Chẳng hạn, khi biết địa chỉ rồi nhưng được người khác đưa lên xe dẫn đi thì chúng ta cảm thấy rất khó nhớ đường. Nhưng nếu tự dùng bản đồ, rồi vừa đi vừa hỏi đường thì chúng ta sẽ nhớ rất lâu. Cũng tương tự như thế, trẻ con sẽ dễ tiếp nhận kiến thức nếu chúng tự tìm, mất công để tra cứu hơn là được cha mẹ dạy cho một cách thụ động. Ngay cả đối với những trẻ Nhật khó dạy theo cách đơn điệu, thì bằng cách này chúng cũng có thể học được một cách chính xác mà không hề cảm thấy nhàm chán.

Với những phương pháp dạy con tinh tế như thế, ắt hẳn người Nhật cũng sẽ giúp chúng ta có thêm nhiều điều bổ ích để áp dụng cho chính gia đình của mình.

Đăng tải tại CẢI CÁCH GIÁO DỤC | %(count) bình luận

SUY NGHĨ TỪ MỘT BÀI VIẾT VỀ GIÁO DỤC Ở ĐỨC

 

Phải chăng chính nền giáo dục của họ ngay từ lớp 1, lớp 2 đã làm lớn dần lên những Merkel, Obama, Bush, Clinton, Schröder… cho đất nước? Lớp 7B của con gái tôi, liệu mai này có ra đời những thủ lĩnh chân chính từ Klassenspecher?

Bài dưới đây của anh Trần Đình Nhân – gửi từ nước Đức, bài viết  không phải là mới nhưng những điều mà bài viết gợi mở vẫn thật bổ ích với các bậc phụ huynh, các nhà giáo dục.

Tôi có cháu gái đằng vợ tên là Thanh Hòa. Từ ngày học mẫu giáo, cháu vốn khỏe mạnh, cứng cáp và thông minh. Khi cả bọn cùng lứa với kéo nhau lên lớp 1 trường Phan Phù Tiên, quận Thanh Xuân (Hà Nội), Hòa đương nhiên vẫn là đầu đàn, là lớp trưởng.

Gặp nhau năm Hòa lên lớp 2, vẫn với thành tích học tập tốt, vẫn lớp trưởng, quà thưởng dịp đó rất to. Vui chuyện, hỏi cháu về nhiệm vụ lớp trưởng, Hòa bẽn lẽn: nào hô các bạn đứng dậy chào thầy cô, nào lo trực nhật, lau bảng, nhắc các bạn giữ trật tự trong lớp… nhiều lắm!

– Thế khi gặp các bạn ẩu đả, nghịch ngợm, chế giễu nhau ngoái lớp thì làm sao? – bố Hòa hỏi chen vào.

– Thì báo cho cô chủ nhiệm biết, ạ.

– Thế lớp trưởng mắc khuyết điểm, có bạn nào mách cho cô giáo không?

– Có mà dám!

Nghe cháu trả lời, cả nhà nhìn nhau, lặng người, cười.

*

Phương Hiền, con gái tôi, học lớp 2 trường Friedrich-Reimann-Grundschule. Cô chủ nhiệm là bà giáo R.Lipka.

Đã vài lần gặp gỡ nên tại buổi họp phụ huynh đầu năm, từ ngoài cửa, bà đã tươi cười chào: “Lần này, ông có ý kiến gì góp cho lớp đây? Chúng ta có một giờ để trò chuyện cơ đấy!”.

Khi đến lượt trao đổi trực tiếp, tôi hỏi: “Thưa bà, lớp 2A, cháu nào được chọn là lớp trưởng?” (cũng phải nói thêm do khả năng tiếng Đức mà tôi đã dùng từ “lớp trưởng” theo nghĩa hiểu của tiếng Nga, hoặc tiếng Hán Ban trưởng mà người Việt ta lâu nay vẫn hay dùng).

Thoáng một chút trầm ngâm, bà R.Lipka vui vẻ nói: “Tôi nghĩ là tôi đã hiểu câu hỏi của ông. Vì qua Phương Hiền được biết, ông từng là một đồng nghiệp. Lớp chúng tôi không có học sinh nào được chọn làm Obmann hay Chef cả. Ở tuổi cấp một, chúng còn quá bé để phải chịụ thêm trách nhiệm về hành vi của một bạn khác, dù chỉ là nhắc nhở hoặc để ý rồi trình báo với thầy cô. Nếu phải chịu trách nhiệm thêm về một bạn khác, đứa trẻ dễ ngộ nhận nó có thêm quyền lực và ngược lại đứa bị giám sát sẽ có cảm giác yếm thế, lệ thuộc. Tất nhiên chữ “nếu” chỉ là hãn hữu, nhưng dù 1% chúng tôi cũng không cho phép xảy ra. Tôi nhận thêm lương giáo viên chủ nhiệm để chịu toàn bộ trách nhiệm về hoạt động của học sinh trong thời gian học tại trường. Trong lớp, mọi em đều được cô giáo phân công trách nhiệm với lớp như nhau”.

Rồi bà giáo hơi mỉm cười, hỏi: “Theo ông, khi các vị phu huynh đều đóng phần thuế học cho con bằng nhau, ông có chấp nhận khi con ông bạn hàng xóm tự nhiên lại là “trưởng” của con mình không? Tất cả các vị phụ huynh của chúng tôi đều không chấp nhận, họ đòi hỏi sự công bằng. Mới vào lớp 1, lớp 2 mà đã có đứa được là “sỹ quan”, đứa là “lính” ư? Xin ông nhớ rằng, dù có tạo ra được một thủ lĩnh thì chúng ta đã đồng thời tạo ra một loạt những đứa nhút nhát và a dua, phụ thuộc thủ lĩnh. Đấy là chưa kể đứa trẻ – được tin cậy kia có nguy cơ bị nhiễm thêm thói xấu: nhòm ngó, mách lẻo, chỉ điểm… Giai đoạn đầu giáo dục cấp một, giúp hình thành chứ không nên định hình tính cách của trẻ.

R.Lipka liếc nhìn đồng hồ: “Giải đáp câu hỏi như vậy có đúng ý ông?”.

Tôi thành thật trả lời rằng rất muốn được nghe bà nói tiếp. Bà cười hiền hậu: “Tất nhiên, đề tài này phải có kết luận! Ông nên biết, khi làm đơn xin tiếp tục nghề dạy tiểu học, tôi đã bảo vệ chính đề tài này tại Hội đồng Phổ thông trung học. Tôi hiểu ngay câu hỏi của ông, vì chính chúng tôi cũng đã qua thời kỳ chuyển hóa Đông – Tây về giáo dục!”.

*

Từ năm lớp 5, trách nhiệm của giáo viên chủ nhiệm với lớp vẫn nặng nề như thế. Nhưng do học sinh đã lớn lên, cứng cáp hơn, nề nếp sinh hoạt, tư duy đa dạng nên trong tổ chức của lớp có thêm một chức danh là Klassensprecher. (Xin dịch là “Phát ngôn viên của lớp”).

Vì là chức danh nên nhất định Klassensprecher phải do lớp bầu với đa số tín nhiệm (không cần sự có mặt của các thầy cô).

Mọi học sinh trong lớp đều có quyền tự ứng cử họặc vận động bè bạn bỏ phiếu cho mình. Klassensprecher là cầu nối chỉ truyền đạt những thông tin được các bạn nhờ chuyển đến thầy cô hoặc ngược lại, không được truyền những thông tin cá nhân không được nhờ. (Nếu vi phạm bị coi là mách lẻo hoặc xâm phạm đời tư!).

Đề tài “lớp trưởng” tưởng chỉ là một bài học có tính giáo dục, làm thay đổi tư duy bảo thủ của một nhà giáo cổ hủ, giáo điều như tôi.

Không ngờ, 5 năm sau, khi Phương Hiền vào học lớp 7, tôi lại được chứng kiến sự dân chủ, công bằng và rất giáo dục trong môi trường đào tạo của con mình qua đề tài đó.

Đây là cảm xúc chính để tôi kể lại câu chuyện cho bạn đọc hôm nay.

Học kỳ hai của lớp 7B trường trung học chuyên Charles-Darwin-Oberschule (Gymnasium), quận Trung tâm – Berlin.

Chiều nay, Phương Hiền tỏ ra đăm chiêu, ngồi cắm cúi viết. Thấy con bức xúc, tôi hỏi thì được biết: Jonoar phát ngôn viên lớp 7B phải theo mẹ hồi hương về Cu-ba nên lớp cần bầu một người thay thế. Đã có ứng viên là Magir – một bạn gái da màu gốc Phi. Magir thành thạo tiếng Pháp – môn ngoại ngữ thứ hai mà nhiều bạn học còn yếu. Magir có năng khiếu bẩm sinh về hoạt động thể dục thể thao. Lời cam kết trước các bạn khi đề nghị bỏ phiếu cho mình của Magir là “Tôi sẽ liên hệ để có sự giúp đỡ của cô giáo dạy tiếng Pháp. Mỗi tuần lớp sẽ có một buổi hội thoại chủ đề Pháp ngữ tại Thư viện quận Trung tâm. Năm nay, trong tuần ngoại khóa, nếu các bạn ở lớp đồng tình, được cô chủ nhiệm chấp nhận, lớp sẽ chọn Paris là địa điểm đi tham quan dã ngoại giáo dục. Tôi xin chuẩn bị đề cương tham quan bằng tiếng Pháp và in gửi trước cho các bạn. Bản thân tôi cam kết sẽ hợp tác với các bạn trong lớp, nâng điểm tóan lên 2,5 để điểm trung bình các môn của tôi trong năm là 2,5. Ngoài ra, về thể dục thể thao, tất nhiên học kỳ này, lớp ta phải có một tờ thông báo nóng hổi WM 2006 tại Đức”.

Đọc tờ rơi cam kết của ứng viên, tôi hỏi con gái:

– Magir như vậy, Phương Hiền sẽ thế nào?

– Con thích được thử sức. Trường con chưa có bạn người Việt nào nhận chức danh này. Nhiều bạn trong lớp đề cử con. Chúng nó bảo con cần viết Rede Wahl versprechen (lời cam kết của ứng viên chức danh phát ngôn viên).

– Tự con đánh giá về mình thế nào?

– Con tự tin. Con có học lực tốt nên có thể giúp đỡ được nhiều bạn về môn Toán, Đức văn, Điạ lý, Anh văn.

Còn môn lịch sử, con có thể có thêm sự giúp đỡ của bố để giúp lại các bạn.

– Hoạt động ngoại khóa?

– Tất nhiên chọn Paris làm tuần tham quan giáo dục là tuyệt vời. Chính Magir có thể cộng tác với con và các bạn trong nhóm Tây Âu học. Có hai ngày cắm trại dã ngoại, cô giáo rất ủng hộ việc đi chơi mỏ muối Eisenach và thăm nơi Hitler đã cất giấu hàng vạn bức tranh quý của các bảo tàng chúng cướp được trong chiến tranh.

Ngập ngừng một chút, Phương Hiền thổ lộ thêm một “chi tiết tranh cử” làm tôi bật cười: “Bố ạ, cả lớp con bỏ phiếu kín về món ăn khoái khẩu nhất – 83% phiếu kín khi mở ra ghi là “PHO”. Các bạn sẽ góp tiền, nhờ bố giúp con, nói chú Hoàng chuẩn bị trước, một hai lần vào thứ 7 nào đấy, cả lớp đến ăn. Sẽ rất vui phải không bố?

Chuyện “lớp trưởng” đã đến đoạn kết. Hình ảnh các ứng viên tổng thống Mỹ dốc hết trí tuệ (kéo theo cả vợ con) để thu phục nhân tâm cử tri Mỹ trong các chiến dịch tranh cử cam go, công bằng cứ hiện lên trong óc tôi.

Phải chăng chính nền giáo dục của họ ngay từ lớp 1, lớp 2 đã làm lớn dần lên những Merkel, Obama, Bush, Clinton, Schröder… cho đất nước? Lớp 7B của con gái tôi, liệu mai này có ra đời những thủ lĩnh chân chính từ Klassenspecher?

*

Cháu gái Thanh Hòa kể cả mẫu giáo – đến nay đã 11 năm làm lớp trưởng. Tôi thầm hỏi tương lai của “lớp trưởng chuyên nghiệp” sẽ ra sao? Có “nghề lớp trưởng” rồi, sẽ giúp cho cháu gái tôi có được lợi thế gì khi các kỳ thi sắp tới?!

 

 

Đăng tải tại CẢI CÁCH GIÁO DỤC | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Những phẩm chất nên học từ người Nhật

“Ở đất nước mặt trời mọc, mọi người hiểu sâu sắc lý do khiến nước Nhật tan hoang sau chiến tranh thế giới thứ 2, bật dậy mạnh mẽ trở thành cường quốc khiến cả thế giới phải nghiêng mình”

Cúi nhưng không thấp

Người Nhật có thói quen gập hơn nửa người cúi chào khách.


Cái nghiêng mình quen thuộc khi người Nhật chào khách.

Ở đất nước mặt trời mọc, hình ảnh nghiêng gập người cúi chào thể hiện cả một nền văn hóa Nhật Bản: Cúi nhưng không hạ mình. Sự nhún nhường chỉ làm tăng thêm sự nể trọng của người đối diện.

Trên các chuyến bay của hãng hàng không Japan Airlines, nụ cười luôn nở trên môi các tiếp viên. Họ sẵn sàng ngồi, chính xác là “quỳ xuống”, giúp khách sửa tư thế của đôi chân tê mỏi.

Họ niềm nở, vui vẻ tiếp nhận yêu cầu của hành khách khó tính nhất. Không phải phẩm chất máy bay khiến hành khách hài lòng mà chính cách phục vụ của tiếp viên khiến mọi người nghĩ tốt về người Nhật. Chỉ vài phút khởi hành trễ, toàn bộ nhân viên phục vụ mặt đất và tiếp viên, phi công dàn thành hàng ngang, cúi rạp người xin lỗi khách.

Họ thật sự đã thành công khi để lại ấn tượng sâu sắc về một nước Nhật vô cùng hiếu khách và nghệ thuật giao tiếp tuyệt vời.

Trung thực

Ở Nhật, bạn khó có cơ hội bắt taxi để đi một cuốc đường dài. Vì sao? Các tài xế sẽ tự chở bạn thẳng đến nhà ga tàu điện ngầm, kèm lời hướng dẫn “Hãy đi tàu điện ngầm cho rẻ”.

Sự trung thực của người Nhật in đậm nét ở những “mini shop không người bán” tại Osaka.


Hệ thống tự tính tiền tại siêu thị Nhật, người mua tự phục vụ, tự scan mã vạch, tự trả tiền.

Nhiều vùng ở Nhật không có nông dân. Ban ngày họ vẫn đến công sở, ngoài giờ làm họ trồng trọt thêm. Sau khi thu hoạch, họ đóng gói sản phẩm, dán giá và để thùng tiền bên cạnh cho người mua cứ theo giá niêm yết mà tự bỏ tiền vào thùng. Cuối ngày, trên đường đi làm về, họ ghé đem thùng tiền về nhà. Nhẹ nhàng và đơn giản.

Các con đường mua sắm, các đại siêu thị ở Hokkaido, Sapporo hay Osaka… cũng không nơi nào bạn phải gửi giỏ/túi xách. Quầy thanh toán cũng không đặt ngay cổng ra vào. Người Nhật tự hào khẳng định động từ “ăn cắp vặt” gần như đã biến mất trong từ điển.

Nếu bạn đến Nhật, toàn bộ các cửa hàng sẽ tự động trừ thuế, giảm 5 – 10% khi biết bạn là khách nước ngoài.


Không cần gửi giỏ xách khi đi siêu thị

No noise” – không ồn

Nguyên tắc không gây tiếng ồn được áp dụng triệt để tại Nhật. Tất cả đường cao tốc đều phải xây dựng hàng rào cách âm, để nhà dân không bị ảnh hưởng bởi xe lưu thông trên đường. Osaka bỏ ra 18 tỷ USD xây hẳn một hòn đảo nhân tạo để làm phi trường rộng hơn 500ha ngay trên biển. Lý do đơn giản chỉ vì “người dân không chịu nổi tiếng ồn khi máy bay lên xuống”.


Phi trường quốc tế Kansai được xây dựng trên hòn đảo nhân tạo, cách xa khu dân cư.

Tại các cửa hàng mua sắm, dù đang vào mùa quảng cáo, cũng không một cửa hàng nào được đặt máy phát ra tiếng. Tuyệt đối không được bật nhạc làm ồn sang cửa hàng bên cạnh. Muốn quảng cáo và thu hút thì cách duy nhất là thuê một nhân viên dùng loa tay, quảng cáo với từng khách.

Nhân bản

Vì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một góc nguyên, không thu hoạch? Không ai bảo ai, những nông dân Nhật không bao giờ gặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn “để phần” 5-10% sản lượng cho các loài chim, thú trong tự nhiên.

Bình đẳng

Mọi đứa trẻ đều được dạy về sự bình đẳng.

Để không có tình trạng phân biệt giàu nghèo ngay từ nhỏ, mọi trẻ em đều được khuyến khích đi bộ đến trường. Nếu nhà xa thì xe đưa đón của trường là chọn lựa duy nhất. Các trường không chấp nhận cho phụ huynh đưa con đến lớp bằng xe hơi.


Bình đẳng là điều đầu tiên các em học được ở trường.

Việc mặc đồng phục vest đen từ người quét đường đến tất cả nhân viên, công chức cho thấy một nước Nhật không khoảng cách. Những ngày tuyết phủ trắng nước Nhật, từ trên cao nhìn xuống, những công dân Nhật như những chấm đen nhỏ di chuyển nhanh trên đường. Tất cả họ là một nước Nhật chung ý chí, chung tinh thần lao động.

Văn hóa xếp hàng thấm đẫm vào nếp sinh hoạt hàng ngày của người Nhật. Không có bất cứ sự ưu tiên nào. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một ngày bạn thấy người xếp hàng ngay sau lưng mình chính là Thủ tướng.

Ở Nhật, nội trợ là một nghề. Hàng tháng chính phủ tự trích lương của chồng đóng thuế cho vợ. Do đó, người phụ nữ ở nhà làm nội trợ nhưng vẫn được hưởng các chế độ y như một người đi làm. Về già vẫn hưởng đầy đủ lương hưu.

Độc đáo hơn nữa là nhiều công ty áp dụng chính sách, lương của chồng sẽ vào thẳng tài khoản của vợ. Vai trò của người phụ nữ trong gia đình vì thế luôn được đề cao, tôn trọng.

Ở đất nước mặt trời mọc, mọi người hiểu sâu sắc lý do khiến nước Nhật tan hoang sau chiến tranh thế giới thứ 2, bật dậy mạnh mẽ trở thành cường quốc khiến cả thế giới phải nghiêng mình.

Đăng tải tại GÓC NHÌN NHẬT BẢN | 2 phản hồi

“Thế là công cốc cả !”

“Em biết đi đâu về đâu bây giờ ?? 3 năm học cao đẳng của em thế là công cốc cả” – lời than của một sinh viên với tôi nghe vừa thương, vừa xót xa khi quy định mới của Bộ GDĐT về đào tạo liên thông vừa được ban hành. Lời than này không chỉ của một cá nhân mà còn của nhiều sinh viên đang theo học hệ trung cấp, cao đẳng trên khắp cả nước. “ Thế là công cốc cả” không chỉ đơn giản là một lời than mà nó còn gợi  cho chúng ta suy nghĩ rất nhiều về phương pháp luận trong việc xây dựng nội dung, chương trình cũng như các quyết định liên quan đến giáo dục hiện nay.

“Thế là công cốc cả” bởi vì bấy lâu em vẫn xem hệ cao đẳng là một bước chuyển tiếp lên đại học.  Và không chỉ em, hàng nghìn bạn khác, nhiều gia đình khác vẫn xem đây là con đường vòng để vào đại học nếu không đủ sức thi vào ngay từ đầu. Sự luẩn quẩn và tranh cãi bắt nguồn từ đây. Ở đây, câu hỏi đầu tiên chúng ta luôn cần phải trả lời cùng nhau đó là : SỨ MỆNH của hệ cao đẳng là gì ? Hay nói cách khác việc có tồn tại hệ cao đẳng trong hệ thống giáo dục là để làm gì ? i) Là  một bước tiếp nối để vào Đại học hay ii)  nhằm cung cấp cho thị trường lao động nguồn nhân lực có trình độ cao đẳng ( kỹ thuật viên, cử nhân thực hành…) nằm trong trong cơ cấu nguồn nhân lực của quốc gia ? Nếu như CÂU HỎI ĐẦU TIÊN này, câu hỏi về SỨ MỆNH không được trả lời một cách tường minh thì tất cả những thứ đi theo nó như NỘI DUNG đào tạo, PHƯƠNG PHÁP, HÌNH THỨC  đào tạo sẽ rơi vào vòng luẩn quẩn. Và không chỉ luẩn quẩn, nó còn là sự lãng phí ghê gớm. Giống như khi bạn chưa xác định là sẽ đi đâu hoặc có xác định nhưng nhầm đường thì tất cả việc chuẩn bị phương tiện ( ô tô, máy bay ) , cách thức đi, chi phí cho chuyến đi… đều trở nên lãng phí và vô giá trị !

Về bản chất, lý do tồn tại của hệ trung cấp, cao đẳng nghề, cao đẳng là nhằm cung cấp cho thị trường lực lượng lao động tương xứng với trình độ đó nằm trong tổng thể cơ cấu nguồn nhân lực. Nếu ngay từ đầu sứ mệnh đó được truyền thông rõ ràng và tất cả các nội dung, phương pháp, hình thức tổ chức đào tạo liên quan được triển khai, quản lý nghiêm túc hướng tới thực hiện sứ mệnh đó thì có lẽ hình thức liên thông đã không bị xã hội phản ứng, các em sinh viên đã không phải rơi vào tình trạng như hiện nay.

Trở lại quyết định của Bộ GDĐT. Nếu như xem đây là một cách để tăng cường chất lượng đào tạo liên thông thì lại một sai lầm nữa về phương pháp luận. Tăng cường chất lượng không thể có được bằng cách hạn chế đầu vào. Còn nếu như quyết định này nằm trong một kế hoạch lớn của Bộ GDĐT về việc xác định lại SỨ MỆNH của hệ  cao đẳng, tổ chức lại hệ đào tạo này cho đúng sứ mệnh đó thì cũng nên có một độ trễ để hàng nghìn sinh viên đang theo học hệ cao đẳng hiện nay có sự chuẩn bị. Vì rõ ràng, việc định hướng cao đẳng như là một đường vòng để có được tấm bằng Đại học đâu phải lỗi của các em !?

Phan Sơn

Đăng tải tại SUY NGẪM | Bạn nghĩ gì về bài viết này?